Để đền ơn Tiết Nhơn Quý đã xả thân giúp việc chinh Đông đại thắng,
Đường
Thái Tông sai Trình Giảo Kim đến huyện Long Môn, phủ Giáng Châu đốc
thúc việc xây dựng vương phủ cho xứng đáng với tước Bình Liêu vương. Khi
mọi việc đã xong, Trình Giảo Kim vào triều phụng mệnh cho Thái Tông rồi
về phủ, hớn hở nói với vợ là Bùi phu nhân: - Chuyến này tính ra lời
được ba muôn bạc trắng. Phải chi có hoài như vậy thì đỡ biết mấy. Trình
Thiết Ngưu nghe tin phụ thân về thì liền ra lạy mừng, dẫn cả đứa con
mới lên mười ba tuổi là Trình Tống ra chào ông. Hôm sau nữa đến lượt Tần
Hoài Ngọc, La Thông, Đoàn Lâm đồng thời đến hỏi thăm. Riêng Từ Mậu Công
bận đi phát chẩn cho dân ở Hán Dương, còn Uất Trì Cung thì theo lệnh
đến Chân Định lên đồng cầu Phật, vì thế không đến được. Mấy ngày
sau, Chu Thanh cùng bảy anh em kết nghĩa với Tiết Nhơn Quý đến chúc
mừng, nhân tiện hỏi thăm về gia thất của đại ca. Tiết Nhơn Quý đã cùng
người xưa sum họp vui vẻ. Chu Thanh liền xin Trình Giảo Kim tâu giúp cho
các anh em đồng được đến Sơn Tây trấn thủ, hằng ngày gần gũi nghĩa
huynh cho thỏa tình. Trình Giảo Kim bằng lòng ngay, hôm sau vào triều
tâu với Thái Tông. Nhà vua vốn biết mấy anh em của Nhơn Quý tình
sâu nghĩa nặng nên chuẩn tấu, hạ chỉ cho tám tổng binh cùng đến Sơn Tây
trấn nhậm, dưới quyền điều động của Bình Liêu vương Tiết Nhơn Quý. Kể
từ đó không những phủ Giáng Châu mà cả một vùng Sơn Tây đều được thái
bình, dân chúng an lạc, trộm cướp gần như biến hẳn. Trong khi ấy
vợ của Lý Đạo Tông là con gái của Trương Sĩ Quý, sắc đẹp tuyệt trần nên
được Lý Đạo Tông hết sức yêu chiều, gọi bằng Trương mỹ nhân. Vốn oán
hận Tiết Nhơn Quý về việc tố cáo tội lỗi làm cả nhà bị hành hình, nay
lại thấy Thái Tông ân sủng phong chức tước cao trọng, ban thưởng trọng
hậu, Trương mỹ nhân càng tức tối ra sức xúi bẩy chồng tìm cách báo thù
cho mình. Lý Đạo Tông chiều vợ đẹp, cố ý truy tìm sơ hở nhưng
thấy Tiết Nhơn Quý được triều thần mến mộ, lại chẳng có lỗi gì nên không
sao thi hành được. Bị Trương mỹ nhân hối thúc quá, Lý Đạo Tông bất đắc
dĩ phải bàn với vợ: - Ta đã hết sức mà không sao tìm được lỗi
lầm gì của Nhơn Quý, vì thế bây giờ chỉ còn mỗi cách là dùng “Mỹ nhân
kế” mà thôi. Hiện nay Lý Loan Phụng mười bảy tuổi, hoa nhường nguyệt
thẹn thì có thể đưa ra làm mồi nhử Nhơn Quý vào tròng. Vì Lý
Loan Phụng là con riêng của Lý Đạo Tông nên Trương mỹ nhân bằng lòng
ngay, gọi một tên gia nhân tâm phúc là Trương Nhân đến bàn bạc. Trương
Nhân vốn có họ với Trương mỹ nhân, là con người hiểm độc xưa nay, tâm
tính giảo hoạt, chuyên bày mưu kế hãm hại người khác nên rất được vợ
chồng Lý Đạo Tông tin dùng. Nghe Trương mỹ nhân muốn đưa tiểu
thư Lý Loan Phụng ra làm “Mỹ nhân kế”, Trương Nhân suy nghĩ một hồi rồi
ghé tai chủ nhân thưa rõ nên hãm hại như thế nào cho chắc chắn. Trương
mỹ nhân nghe Trương Nhân nói xong thì mừng ra mặt, khen là diệu kế, ngay
đem hôm ấy nhân tiệc rượu thì cho Trương Nhân ra mắt Lý Đạo Tông thưa
cặn kẽ những điều vừa bàn với mình lúc sáng. Trương Nhân liền bàn: -
Nhơn Quý đã có Liễu vương phi và Phàn vương phi đẹp như tiên nữ, lại có
nghĩa tào khang từ khi còn khổ cực thì khó có thể dùng sắc đẹp mà lay
động được hắn. Chi bằng đại vương giả chiếu của thiên tử gạt Nhơn Quý
đến Trường An rồi nửa đường đón vào vương phủ phục rượu. Khi nào Nhơn
Qúy quá say, đại vương ép phải từ bỏ vợ con, lấy tiểu thư làm vương phi.
Nhơn Quý thuận lòng thì đó là bước đầu để hắn mang tiếng với thiên hạ.
Nếu nghịch ý thì bắt trói nghiến lại rồi tâu với thiên tử là Nhơn Quý ỷ
công lao, vào vương phủ làm loạn. Chẳng lẽ thánh thượng không nể mặt đại
vương mà lại đi bênh vực cho Nhơn Quý hay sao.